• Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
  • Lễ Tổng kết năm học 2019-2020
    Lễ Tổng kết năm học 2019-2020


BÀI VIẾT THÁNG 10 LỚP 12.5

Ngày đăng: 31-10-2017
Đọc: 1040 lượt

BÀI VIẾT THÁNG 10 LỚP 12.5

1)

Hôm nay dưới mái trường này

Trong tháng mười đó, có ngày hai mươi

Các cô duyên dáng xinh tươi

Diện áo dài đẹp miệng cười như hoa

 

Nhân đây có một món quà

Tinh thần chủ yếu để mà tặng cô

Bao năm cầm lái đưa đò

Truyền bao kiến thức cho trò tiếp thu

 

Chúng con xin hứa cần cù

Để mà không phụ tấm lòng cô trao

Nhân ngày phụ nữ, đón chào

Chúc cô luôn được hồng hào trẻ trung

 

Thành công sự nghiệp vững vàng

Đưa bao thế hệ đến đường tương lai.

 

(Sưu tầm-Ánh Bình Minh)

2) Phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ mới: “Tự tin, tự trọng, trung hậu, đảm đang”

Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, con người Việt Nam đã hình thành những phẩm chất tốt đẹp, đó là tinh thần anh dũng, kiên cường, tạo nên sức mạnh cộng đồng để tồn tại, chiến đấu và chiến thắng mọi kẻ thù. Trong tiến trình lịch sử đó, phụ nữ Việt Nam đã đóng góp một phần không nhỏ vào việc bảo tồn, gìn giữ, phát huy những giá trị bản sắc của dân tộc ta từ thế hệ này qua thế hệ khác. Sự đóng góp thầm lặng ấy đã dần kết tinh thành những phẩm chất đạo đức tuyệt vời của người phụ nữ Việt Nam trong thời đại mới: “Tự tin – Tự trọng – Trung hậu – Đảm đang”.

Tự tin, tự trọng, trung hậu, đảm đang luôn là phẩm chất đạo đức, truyền thống tốt đẹp, thể hiện vai trò làm vợ, làm mẹ của người phụ nữ, đồng thời khẳng định vị thế của các chị trong gia đình, cộng đồng và xã hội. Trong giai đoạn hiện nay, việc phát huy những phẩm chất đạo đức ấy càng có ý nghĩa hơn, giúp người phụ nữ đáp ứng yêu cầu của thời kỳ Công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước và hội nhập quốc tế. Chúng ta hy vọng rằng, với những phẩm chất cao quý đó, các chị sẽ vượt qua những thách thức, khó khăn để trở thành người phụ nữ thành công trong công việc và cuộc sống của mình.

Một trong những phẩm chất đạo đức quý giá của người phụ nữ là tự tin. Phụ nữ ngày nay tự tin vào bản thân, bình đẳng với nam giới, biết tự đánh giá ưu nhược điểm của bản thân, dám nhận những nhiệm vụ khó để rồi từ đó nỗ lực và vượt khó để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Để có được thành quả đó, các chị đã phải nỗ lực rất nhiều trong vấn đề học tập, lao động sáng tạo, không ngừng học hỏi, bồi dưỡng trí tuệ, tích lũy tri thức để ngày càng hoàn thiện chính mình.

Tự trọng chính là một yếu tố nền tảng quan trọng nhất để làm nên giá trị và nhân cách của con người chân chính. Nói đến phẩm chất tự trọng của người phụ nữ Việt Nam thì đó chính là việc coi trọng và giữ gìn phẩm cách, danh dự của mình. Người phụ nữ trong thời kì mới luôn có phẩm chất tự trọng để yêu nước, thực hiện tốt nghĩa vụ của công dân và không làm ảnh hưởng xấu đến đất nước, cơ quan, đoàn thể. Đồng thời, vẻ đẹp  đằm thắm, giàu nữ tính cũng tạo nên bản lĩnh riêng cho mỗi người phụ nữ, trí tuệ được nâng cao tỏa ra từ lòng nhân hậu, khoan dung của mỗi người.

Hiểu và phấn đấu thực hiện tốt các phẩm chất tốt đẹp của phụ nữ Việt Nam, chính là góp phần thực hiện chiến lược xây dựng, phát triển con người Việt Nam trong thời đại mới. Trong gia đình cũng như ngoài xã hội, hình ảnh người phụ nữ trung hậu, đảm đang, tháo vát luôn là một nét đẹp trong mắt bạn bè ngoài nước và quốc tế. Trung với nước và nhân dân, nhân ái, sống có tình nghĩa với mọi người, đó chính là một nhân cách sáng ngời của chị em phụ nữ chúng ta. Trong mọi thời điểm của lịch sử, phẩm chất đảm đang của phụ nữ Việt Nam luôn tỏa sáng. Đó là hình ảnh người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà. Gác lại những bộn bề, bận rộn trong công việc cơ quan, trở về gia đình các chị là người vợ đảm đang, hiền thảo, tháo vát, người mẹ mẫu mực luôn chăm lo vun đắp cho hạnh phúc gia đình, giáo dục con cái. Đảm đang luôn là phẩm chất đạo đức truyền thống tốt đẹp, giúp cho người phụ nữ thực hiện hài hòa: việc nước, việc nhà để vừa có cơ hội phát triển cho bản thân, vừa bảo toàn hạnh phúc gia đình, nhằm thực hiện tốt vai trò, thiên chức của người phụ nữ trong gia đình, trách nhiệm công dân trong xã hội.

Dù là thời kì phong kiến hay thời kì phát triển, dù là thời chiến hay thời bình thì những phẩm chất của người phụ nữ luôn tỏa sáng trên mọi phương diện. Chính vì những phẩm chất tốt đẹp này mà vai trò, vị trí của người phụ nữ ngày được nâng cao trong thời kì xã hội đổi mới. Tuy nhiên, đó cũng chỉ mới là những bước khởi đầu thuận lợi, thực tế trong xã hội vẫn còn nhiều hạn chế cần phải được khắc phục trong vấn đề bình đẳng giới. Không chỉ có nam giới chưa nhận thức hoặc có thái độ không chấp nhận vai trò, vị trí của phụ nữ, mà ngay chính bản thân nhiều phụ nữ cũng chưa hiểu hết được những vấn đề liên quan đến vai trò, vị trí về giới của mình trong xã hội, dẫn đến nhiều sự việc đáng tiếc xảy ra như: nạn tảo hôn ở miền núi, bạo lực gia đình…  Khi ở vào thời kỳ mới, để khẳng định và phát huy vai trò của mình, phụ nữ Việt Nam có nhiều mặt thuận lợi do sự phát triển kinh tế mang lại, nhưng đồng thời cũng phải cố gắng hết mình, chiến thắng bản thân để chứng tỏ mình không chỉ là phái yếu, mà còn là phái đẹp, đẹp về nội tâm lẫn trí tuệ con người. Đồng thời, Đảng và Nhà nước ta cũng cần có những chủ trương, chính sách đúng đắn nhằm phát huy hiệu quả vị trí, vai trò của người phụ nữ trong xã hội ngày nay, nhất là trước yêu cầu về phát triển đất nước trong tình hình mới.

Trong suốt chiều dài lịch sử, phụ nữ Việt Nam đã có những đóng góp to lớn cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước ngàn năm văn hiến, tạo dựng lên truyền thống bản sắc của người Việt nói chung và truyền thống riêng của phụ nữ Việt Nam “ tự tin, tự trọng, trung hậu, đảm đang”. Phụ nữ  Ngành KSND tỉnh Bình Định ngày nay đã và đang nổ lực để tự khẳng định chính mình, bằng cả trái tim bà khối óc, bằng lòng “Yêu ngành, yêu nghề”, họ đang cố gắng để đóng góp vào những thành tích chung của phụ nữ  trên mảnh đất hình chữ S thân thương.  Họ được xem là “một nửa” của nhân loại, được cả thế giới trân trọng vinh danh là “phái đẹp”. Nhân dịp kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam (20/10/1930- 20/10/2015), xin kính chúc các bà, các mẹ, các chị sức khỏe, hạnh phúc, thành đạt, luôn xứng đáng với danh hiệu là phái đẹp, là một nửa của thế giới,  xứng đáng là những bông hoa tỏa ngát hương trong vườn hoa của mảnh đất giàu truyền thống hy sinh, chống giặc ngoại xâm, mảnh đất anh hùng của một dân tộc Việt Nam anh hùng.

 

(Sưu tầm - Võ Thị Hồng Trâm)

3) Thật kì lạ!

Tôi đã nghĩ như vậy.

Thật kì lạ!

Khi tôi nhìn vào vào đôi mắt nâu tựa hổ phách của mẹ, sâu trong đôi mắt đó có vài phần gợn sóng, những gợn sóng mà lần đầu tiên trong suốt mười bảy năm qua tôi thấy được - những nỗi buồn, những vết thương, những niềm đau… quá nhiều thứ hiện hữu trong một ánh mắt. Mẹ tôi dường như đang buồn bã. Mẹ tôi dường như đau đớn. Mẹ tôi dường như đang mệt mỏi. Tất cả chúng xuất hiện trong thoáng chốc: chúng kết nối với nhau, chúng hòa vào nhau rồi tan biến ngay sau đó. Mẹ tôi nén tất cả những thứ cảm xúc ấy sâu trong đôi đồng tử, khi nhìn thấy tôi và ánh nhìn tuyệt vọng bỗng dịu lại, thay vào đó lại là những gợn sóng mới, một ánh nhìn mới: sự tự hào, niềm vui sướng, những hy vọng lấp lánh, sáng bừng đôi mắt mẹ.

Thật kì lạ!

Và tôi thấy tôi, với áo thun quần jean như thường ngày, đứng đó, giữa lớp sương hạnh phúc ấy.

Những ngón tay tôi run rẫy khi thấy điều đó, cả người tôi sau đó dường như đông cứng trong phút chốc. Tôi bỗng dưng cảm thấy sợ hãi. Ánh mắt mẹ làm tôi cảm thấy sợ hãi, giống như một kẻ tội đồ đã phạm quá nhiều lỗi lầm và giờ đây phải đứng trước vành móng ngựa, chịu lấy những hình phạt thích đáng. Tôi vội quay đầu bước ngang qua hành lang, ngang qua mẹ. Tôi không muốn để mẹ nhìn thấy vẻ bất thường trên mặt mình. Ánh mắt mẹ lướt qua vai tôi khiến lòng tôi trĩu nặng.

Tôi lẩm bẩm nguyền rủa chính bản thân mình, tôi lại đang làm mẹ tôi buồn, điều mà tôi đã làm với mẹ trong suốt những năm tháng qua.

Tôi cảm thấy khóe mắt mình ươn ướt nhưng lại không có giọt nước mắt nào rơi. Tôi không xứng đáng để khóc.

Hôm nay, khi tôi thức dậy, ngoài trời vẫn đang tối và mẹ vẫn đang ngủ. mắt mẹ nhắm nghiền, lông mày khẽ nhăn lại. tôi vươn tay xoa lên nơi mi tâm ấy.

Dạo gần đây, tôi thường dậy trước mẹ, có lẽ bởi vì dạo này mẹ có nhiều công việc nên rất mệt mỏi và những giấc ngủ trở nên sâu hơn ngày trước. Cũng có thể vì tôi không muốn mẹ là người đầu tiên thức dậy nên tôi cố bắt bản thân mình dậy sớm hơn. Tôi không muốn mẹ tôi lại thức dậy và tự mình cảm nhận lấy sự lạnh lẽo mà tôi đang cảm nhận ngay bây giờ.

Thì ra mẹ tôi đã luôn cô đơn thế này.

Tôi nhìn thấy những lọn tóc bạc mà mẹ tôi đã cố giấu sau lớp tóc nhuộm đen ấy. Mẹ tôi không muốn làm tôi lo lắng, cho dù những năm qua tôi chưa bao giờ thật sự lo lắng cho mẹ.

Thì ra mẹ tôi đã luôn lo nghĩ cho tôi như thế.

Tất cả mọi thứ đều không ổn. Thật sự không ổn.

Những ngày gần đây, tâm trạng của tôi như đồ thị hình sin. Lên cao, như khi trông thấy niềm vui sướng và hạnh phúc khi tôi cố gắng và đạt được kết quả tốt trong kì thi. Xuống thấp, như khi mẹ giấu tôi, ngồi ở một góc mà khóc vì nhớ bố tôi. Hay những khi tôi nhận ra rằng, mẹ đã yêu thương tôi như thế nào, khi tôi nằm, đạp chăn lung tung và mẹ tôi đã đắp lại cho tôi, phòng ki trời trở gió, khiến tôi bệnh. Hoặc những khi tôi nhận ra rằng mẹ tôi đã cực nhọc thế nào, khi thấy những vết chai sần trên khớp tay, dưới gót chân mẹ tôi. Hoặc như khi nãy, lúc tôi nhận ra rằng mẹ tôi đã cô đơn, đã luôn lo nghĩ cho tôi như thế nào.

Tôi nghĩ có lẽ, trong suốt những ngày tháng mẹ nuôi dạy tôi, tâm trạng của mẹ cũng như tôi, lên cao, xuống thấp như đồ thị hình sin. Chỉ là xuống thấp nhiều hơn lên cao. Vì tôi là một đứa trẻ cứng đầu, vô tâm, lòng tự tôn quá cao, luôn cho rằng mình đúng, luôn làm mẹ đau lòng.

Phải làm một điều gì đó...

À không.

Phải làm những điều gì đó để mẹ vui

Tôi lồm cồm bò dậy, nhẹ tay nhẹ chân tránh làm cho mẹ tôi tỉnh giấc, đi xuống bếp, bật lửa và làm vài món ăn đơn giản mà tôi biết làm. Tôi viết vài lời mà tôi muốn gửi gắm đến mẹ. Thật ra tôi muốn nói hơn nhưng với cái tính hậu đậu của mình thì tôi cá rằng những lời đó sẽ trôi sông mất thôi.

Đậm hơn nước, là máu. Đậm hơn máu, là tình mẫu tử. Có lẽ suốt đời này, con cũng không trả đủ cho mẹ được những hi sinh! Chỉ là con muốn, dù chỉ một chút ít thôi, dù chỉ là hạt cát giữa sa mạc thôi, con cũng muốn làm cho mẹ vui vẻ. Giống như ngày mẹ sinh con ra, con thì khóc, mẹ thì cười hạnh phúc.

Mẹ ơi, con có lời muốn nói với mẹ nhưng con là đứa nhát gan  nên con chẳng thể nói những lời yêu thương ấy trước mặt mẹ. Nhưng xin hãy chờ con, một ngày nào đó, con sẽ nói những lời đó, với tất cả tấm lòng của con.

Con yêu mẹ!

Thật ra tôi viết bài này khá lâu rồi. Cách đây hai năm, lúc tôi mười lăm tuổi, cái tuổi còn bồng bột, lo sợ những thứ vẩn vơ, hướng ánh mắt tới những thứ xa vời ngoài kia  mà chưa bao giờ nhìn lại dáng lưng mẹ mình đang dần còng đi. Bây giờ tôi đã mười bảy, vẫn bồng bột, vẫn lo sợ, vẫn ước mơ viễn vong, nhưng đã thêm một phần dũng cảm, ít nhưng đủ để nhìn vào đôi mắt mẹ và nói thật to “ Con thương mẹ”.

 

Xin mượn lời trong cuốn Sách Talmud Do Thái , để kết thúc :

 

« ... Hãy coi chừng đừng bao giờ làm cho một Phụ Nữ phải rơi lệ,

bởi vì Thiên Chúa đếm các giọt lệ của nàng ...

Người Phụ Nữ đi ra từ chiếc xương sườn của Người Nam.

Chứ không phải từ bàn chân của chàng, để làm tấm thảm chùi chân chàng,

Cũng không phải từ cái đầu của chàng, để mà ở cao hơn chàng... Nhưng từ cạnh sườn chàng, để làm người đồng hàng với chàng ...

... Ngay bên dưới cánh tay chàng, để được che chở ...

… Và bên cạnh trái tim chàng, để được yêu thương ...

 

Ừ thì có thể bạn không phải con trai yêu thương của mẹ nhưng đừng quên bạn là cô công chúa của mẹ và những người mẹ, cho dù mạnh mẽ đến mấy, “mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua” nhưng họ cũng có những phút yếu mềm, họ cũng cần được quan tâm, chăm sóc. Vì vậy, xin đừng ngần ngại, hãy cầm lấy một bông hồng và trao cho họ những cái ôm ấm áp nhất, gửi đến họ những lời chúc đẹp đẽ nhất và đừng quên hãy yêu thương họ thật nhiều. Vì những người mẹ của chúng ta xứng đáng được hưởng những hạnh phúc bình dị đó.

 

Đinh Đức Hương Thông (Chọn lọc và chỉnh sửa)

 

4) ĐÓNG GÓP CỦA PHÁI NỮ TRONG VIỆC KHÁM PHÁ THẾ GIỚI

Ngày nay, chúng ta xem sự hiếu kỳ là hiển nhiên. Chúng ta tin rằng nếu nỗ lực làm việc, một ngày nào đó chúng ta có thể đứng trước một kim tự tháp, tìm ra những loài hoa mới, hay thậm chí du hành lên mặt trăng. Thế nhưng, vào thế kỷ 18 và 19, phụ nữ nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ để thấy một thế giới họ không bao giờ được khám phá. Cuộc sống của phụ nữ dưới thời Nữ hoàng Victoria hầu như chỉ gồm việc nhà và tán chuyện. Và, mặc dù ham thích đọc sách về các chuyến du lịch kỳ thú, phần lớn họ sẽ không bao giờ được bước chân ra khỏi nơi mà họ đã sinh ra.

Tuy nhiên, có vài phụ nữ thời Victoria, những người nhờ đặc quyền, sự chịu đựng, hay không chấp nhận “Không!” là câu trả lời, đã tiến ra ngoài biển lớn.

1860, Marriane North, một thợ làm vườn và họa sỹ nghiệp dư, đã vượt đại dương đến châu Mỹ với những lá thư giới thiệu, một giá vẽ, và một tình yêu dành cho các loài hoa. Bà đã đi đến Jamaica, Peru, Nhật Bản, Ấn Độ, và Úc. Thực tế, bà đã đặt chân đến mọi châu lục trừ châu Nam Cực để theo đuổi những loài hoa mới và vẽ lại chúng. “Tôi đã bị choáng ngợp bởi số lượng những thứ để vẽ.” Bà viết. “Những sườn đồi xanh mướt tuyệt vời, chồng lẫn lên nhau. Tôi chưa bao giờ thấy màu sắc tinh khiết nhiều đến thế.” Không hề có máy bay hay ô tô và hiếm khi được đi bộ trên một con đường lát gạch, bà cưỡi lừa lên phía Bắc, leo vách đá, và vượt đầm lầy để đến được với những loài cây mà bà mong muốn tìm thấy. Và bà đã làm tất cả những điều này khi đang mặc trang phục truyền thống thời đó: đầm dài. Và vào thời điểm mà nhiếp ảnh còn chưa hoàn thiện, những bức vẽ của Marriane dã giúp những nhà thực vật học châu Âu lần đầu tiên được nhìn thấy những loài cây kỳ lạ nhất thế giới, như cây nắp ấm khổng lồ của Borneo, hoa lily hình ngọn đuốc ở châu Phi, và rất nhiều loài cây khác được đặt theo tên bà, khi bà là người đầu tiên thống kê chúng trong tự nhiên.

Trong lúc đó, tại London, quý cô Mary Kingsley là một tiểu thư được bao bọc bởi người cha là một bác sỹ đã đi đến nhiều nơi. Cô thích được nghe kể những câu chuyện của cha mình về những phong tục bản địa của châu Phi. Giữa lúc viết một cuốn sách về chủ đề đó, cha của cô bị ốm và qua đời. Vì vậy, Kingsley đã quyết định hoàn thành cuốn sách này cho ông. Những người bạn của cha cô khuyên cô không nên đi, chỉ cho cô xem những căn bệnh nhiệt đới, nhưng dù thế nào, cô vẫn ra đi, đặt chân đến nơi mà ngày nay là Sierra Leone vào năm 1896, chỉ với hai vali to và một cuốn sách từ vựng. Đi sâu vào rừng rậm, cô đã có thể xác nhận sự tồn tại của một loài sinh vật vẫn còn bí ẩn, con gorilla. Cô kể lại việc đánh nhau với cá sấu, bị kẹt trong một cơn lốc xoáy, và cù một con hà mã bằng chiếc ô của mình để nó rời khỏi mạn ca nô của cô. Rơi vào một hố đầy chông, cô được cứu khỏi nguy hiểm nhờ chiếc váy dày của mình. “Một con rắn tốt được nấu chín là một trong những món ngon nhất khi ở đó.” Cô viết.

Nhưng nói đến việc phá bỏ những luật lệ, có lẽ không người phụ nữ du hành nào gan dạ như Alexandra David-Neel. Alexandra, từng được học về tôn giáo phương Đông tại nhà ở Pháp, vô cùng mong muốn được chứng tỏ bản thân với những học giả Paris thời đó, khi tất cả bọn họ đều là đàn ông. Bà quyết định rằng cách duy nhất để được coi trọng là đi thăm thành phố Lhasa trong truyền thuyết trên những ngọn núi của Tây Tạng. “Mọi người sẽ phải nói, ‘Người phụ nữ này đã sống đến cùng với những gì cô ta nói đến. Cô ta đã chạm vào chúng và nhìn thấy chúng tận mắt.’” Bà viết. Khi đến biên giới Ấn Độ, bà bị cấm không được qua, thế nên, bà đã cải trang thành một người đàn ông Tây Tạng. Mặc vào chiếc áo yak lông thú, đeo một chiếc vòng cổ có những chiếc sọ được chạm khắc, bà đã leo lên đỉnh núi Hymalaya hoang vu, thẳng đến Lhasa, nơi mà về sau bà bị bắt giữ. Bà học được rằng chuyến đi càng khó khăn, câu chuyện sẽ càng thú vị, và tiếp tục viết nhiều sách về tôn giáo Tây Tạng, những cuốn sách không chỉ làm chấn động Paris, mà còn giữ được tầm quan trọng cho đến ngày hôm nay.

Những người phụ nữ dũng cảm này và những người giống họ đã đi khắp thế gian để chứng minh rằng khao khát được nhìn thấy tận mắt không chỉ thay đổi chiều hướng của kiến thức nhân loại, mà còn thay đổi ý niệm về cái gì là có thể. Họ sử dụng sức mạnh của sự hiếu kỳ để thử và tìm hiểu những quan điểm cũng như những đặc thù riêng biệt của những nơi khác. Có thể họ, chính họ, đã bị coi là bất bình thường trong chính cộng đồng của mình, nhưng những chuyến đi này đã cho họ thấy, có điều gì đó hơn cả những cách sống của những vùng đất xa lạ, họ khám phá điều gì đó chỉ mình họ mới có thể tìm ra: ý niệm về giá trị củ bản thân.

Sưu tầm: Ted-Ed - Courtney Stephens

 

 

 

 


Thông báo mới


- Xem ĐIỂM CHUẨN tuyển sinh lớp 10 chuyên,
năm học 2020 - 2021 theo đường link: http://trunghocthuchanhdhsp.edu.vn/index.php?option=contents&id=14351

Thông tin cần biết

Bạn có biết?

1.Bài hát truyền thống THTH ĐHSP



2.Hình ảnh trường THTH trong cuộc thi Rung chuông vàng


3.Đoàn Trường THTH ĐHSP



  
 Hôm qua: 464 
|
 Hôm nay: 427