• LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
  • LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020
    LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2019 - 2020


REVIEW “ NỔI ĐAU NÀO RỒI CŨNG SẼ QUA ”

Ngày đăng: 31-10-2017
Đọc: 5809 lượt

REVIEW “ NỔI ĐAU NÀO RỒI CŨNG SẼ QUA ”

Tác giả : Doughlas Kennedy

Sáng tác : Nguyễn Đức Lam Thảo, lớp 10CV

“Đôi khi bất hạnh ập tới không phải như những cơn bão đơn độc mà liên tiếp như sóng dồn”.

Đó là những đợt sóng, dập dềnh, gợn nhẹ thỉnh thoảng có chút phẫn nộ nhưng chẳng ồ ạt, dữ dội như những cơn bão đì đùng sấm chớp. Và Jane Howard – cô gái luôn xem bất hạnh là một thói quen, cô gái cho rằng sự thay đổi trong nhận thức của mình từ bé đến lớn là bởi vì những nỗi đau đã luôn tác động đến cô đã phải đối mặt - những đợt sóng thình lình xuất hiện chẳng báo trước, lẳng lặng đả động đến đời cô.

Là một cô gái tài giỏi và xuất sắc nhưng dường như cô cũng luôn phải vùng vẫy, gồng mình để vượt qua định mệnh của chính mình, trở nên nhỏ bé hơn bao giờ giữa những biến động bất ngờ trong cuộc sống. Từng chút một, cô bé 13 tuổi đó phải đứng lên sau những nỗi đau để rồi mỗi lần như vậy, cố gắng học được chút chân lí nào đó để trưởng thành như một người phụ nữ có thể vươn lên, thoát khỏi những nỗi đau.

“Tất cả chúng ta đều cô đơn trong một vũ trụ đầy thù địch và không biết được cuộc sống dành cho ta những gì.” Và hình như suy nghĩ này đã ám ảnh Jane đến nỗi, cuộc sống của cô đôi khi buồn tẻ và lạc lõng. Người đọc cảm giác được rằng, cô luôn phải trốn tránh những mối nguy hại tiềm tàng gây ra nỗi đau cho mình. Và tưởng chừng như cô gái đã quen với bất hạnh đó thật mạnh mẽ, đã vững vàng trước những đợt sóng. Nhưng chẳng phải vậy, bởi vì định mệnh của con người đều gắn liền với sự bất định, chẳng lường nỗi điều gì, và cô luôn bị những bất hạnh kinh khủng rình rập. Người đọc sẽ bị ấn tượng bởi cách tác giả Kennedy để cho Jane tường thuật lại câu chuyện của mình bằng những lần né tránh những câu hỏi thăm, những lần “ lẩn trốn thế giới ”, những lần làm tắc mạch câu chuyện. Như một dòng hồi ức có ý thức, cô luôn cố điều khiển để bản thân không bật ra nỗi đau tột cùng của mình.

J.H làm người ta hiểu rằng, phải là sự tổn thương rất trầm trọng mới có thể đẩy con người ta lui về sống với thế giới bế tắc của riêng mình – thế giới mà tự chúng ta dối trá nhận thức của mình để lẩn tránh những sự thật phũ phàng mà mình không muốn nghe và chẳng muốn đối mặt.

Tâm lý của nhân vật nữ chính đã được tác giả tô rõ từng đường nét của những mất mát, những tổn thương, những nỗi buồn cố được che giấu. Nội tâm của cô cũng biến chuyển dần, cách thức xoa dịu vết thương cũng càng lúc càng được đẩy đến cao trào, tăng theo bậc số nhân cùng với những thương tổn cô phải một mình gánh chịu: bị ghẻ lạnh, bị lừa dối, bị bỏ rơi, bị phản bội và cô độc.

Câu chuyện là sự đan xét, kết nối của những mối quan hệ tình cảm không mấy êm đẹp. Cùng với lời bộc bạch có chút đớn đau và đứt quãng trong cái thương tâm của Jane, dòng hồi ức của cô chảy về liên tục để gợi nhắc lại quá khứ chẳng êm đẹp và những bí mật cô cố gắng giấu giếm.

Câu chuyện truyền đạt nhiều hơn một thông điệp đó là “Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua”, mà đằng sau lời an ủi đó chính là những chân lý bất di bất dịch trong cuộc sống. Đó là một câu chuyện đầy bi kịch nhưng đã nhẹ nhàng khép lại, thích hợp với bất cứ ai muốn lẩn trốn thế giới để xoa nhẹ đi những vết thương hằn sâu trong tâm hồn mình vào một ngày mà bạn tin rằng, bạn sẽ chẳng dối gạt lại những điều bạn muốn né tránh nữa. Bởi vì “Tất cả mọi thứ đều không hoàn hảo, đều bị tổn thương, đều chỉ là tạm thời và rằng tất cả chúng ta là nô lệ của nhu cầu áp đặt trật tự lên mớ hỗn độn là cuộc đời”. Tất cả chúng ta đều biết cuộc đời là một mớ hỗn độn nhưng vẫn cố trấn áp nó và đè nặng trách nhiệm trấn áp đó lên mình. Và Jane đã từng như thế …

Cô gái đó .. một cô thiếu nữ từng yếu đuối, từng oán hận mọi người, từng lẩn tránh hết thảy những người, những việc ẩn giấu nguy cơ gây ra nỗi đau cho cô rồi sau đó là chấp nhận một sự thật rằng “bất hạnh là một thói quen của cô”, chấp nhận rằng cuộc đời của cô, số phận của cô gắn liền với bất hạnh. Một cô gái từng bi quan như thế, luôn có suy nghĩ tiêu cực như vậy rồi cũng có lúc đứng lên được. Một cô gái từng né tránh những tổn thương, phủ nhận sự bất hạnh của mình rồi cũng chính cô gái đó tìm mọi cách cô lập mình khỏi thế giới để bảo vệ mình tránh khỏi những nỗi đau và cũng cô gái đó, sau nhiều lần gục ngã, nhiều lần buông xuôi, nhiều lần đâm đầu vào những núi tuyết để tự nhấn chìm đời mình lại có thể bình thản mà vượt qua bất hạnh, bình thản mỉm cười nói với chính mình rằng “nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua”. Cô gái đó khiến người ta thương yêu, trân trọng, ngưỡng mộ và thán phục. Cô gái đó dạy cho chúng ta biết rằng: Có rất nhiều nỗi đau khủng khiếp, có những bất hạnh đẩy chúng ta vào vô vọng vẫn luôn tiềm tàng và thường trực ở đó trực sẵn để vồ lấy, để bóp chết chúng ta. Mô sẹo có thể che giấu nó và giúp ta dần làm quen với vết thương xấu xí đó. Nhưng mà … dù là thời gian hay là bất kì thứ tình cảm chân thành nào khác cũng đều không thể chữa lành nó được. Sau những chấn động đó, sau những biến cố đó, tất cả mọi thứ vẫn sẽ thay đổi. Sẽ có lúc chúng ta hoài nghi, chúng ta cho rằng thế giới này là một vùng trời tuyệt vọng và đầy rẫy những điều tàn nhẫn và tạm bợ, chỉ cần chớp mắt một cái là tan thành mây khói. Đến một lúc nào đó bạn nhận ra, thứ đáng sợ nhất không phải là có quá nhiều bất hạnh ập đến mà tất cả mọi thứ tổn thương đó đều kinh khủng, đều khó quên. Và điều khủng khiếp hơn không phải là bị bỏ mặc mà là chẳng còn muốn tiếp xúc cùng ai. Rồi cuối cùng, vào một ngày nào đó bạn chợt nhận ra rằng nhận thức của mình đã hoàn toàn bị những tổn thương che lấp, đổi thay.

Tuy nhiên, bất kì một tác phẩm văn học nào, dù cho câu chuyện diễn ra trong một đường hầm tối đen không có lối thoát thì kết cục cũng đều sẽ có một luồng sáng rọi vào, kéo con người ta bước ra khỏi những góc trời u ám. Đúng thế … nữ chính J.H đã từng mất niềm tin với cả thế giới, cô từng oán hận cả thế giới vì sao đối xử với cô quá tệ bạc, cô từng cho rằng mọi người trên đời này đều sẽ phụ bạc cô. Nhưng rồi … từng ngày trôi qua … năm tháng cứ lặng lẽ trôi đi … cô gái đó lại một lần nữa thay đổi nhận thức của chính mình … một lần nữa trưởng thành không chỉ để chịu đựng những nỗi đau mà còn là chống lại chúng, đánh gục chúng và tìm cho mình những hạnh phúc chân chính. Hơn thế nữa, cô còn đem hạnh phúc đến cho người khác, đem lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho một cô bé vốn sinh ra cùng bất hạnh như cô. Cô đã khiến chúng ta biết được rằng, thay vì chấp nhận hay oán trách sự bất công, những bất hạnh thì hãy tìm cách để mình sống vui vẻ và hạnh phúc. Jane đã dạy tất cả chúng  ta cách để mạnh mẽ vượt qua mọi thứ, cách để trưởng thành từ hàng vạn lần cô độc đối diện với những nỗi đau.


Bình luận



Tên của bạn
*

Email của bạn
*

Ý kiến của bạn
 
Còn lại từ

Mã bảo vệ
*
 
Bạn hãy nhập vào những ký tự mà bạn thấy bên phải, chú ý: chấp nhận cả chữ hoa và chữ thường

 

Thông báo mới


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2015 - 2018), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2014 - 2017), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2013 - 2016), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.
3) Theo quy định của Sở GD&ĐT, các em học sinh phải nhận bằng: tháng 07/2017.



- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2012 - 2015), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.

Bạn có biết?

1.Bài hát truyền thống THTH ĐHSP



2.Hình ảnh trường THTH trong cuộc thi Rung chuông vàng


3.Đoàn Trường THTH ĐHSP



  
 Hôm qua: 1467 
|
 Hôm nay: 294