• Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
  • Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
    Lễ kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11


Mẹ ốm - 12CV

Ngày đăng: 25-11-2020
Đọc: 158 lượt

Mẹ ốm.

Mẹ ơi, mẹ có còn nhớ bài thơ vẫn thường đọc cho con nghe mỗi tối khi con còn bé không? Đó là một bài thơ rất hay và cảm động:

“Mọi hôm mẹ thích vui chơi

Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu

Lá trầu khô giữa cơi trầu

Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay”

Mẹ ơi! Con nhớ mẹ rất nhiều! Mẹ đang làm gì thế? Có nhớ về con không? Mẹ có mệt không? Chỉ mong mẹ sẽ không bận nghĩ suy hay lo lắng! Chỉ mong mẹ của con đang say giấc..

Có rất nhiều lời con muốn nói, nhưng lại chẳng nên lời. Con chẳng thể làm gì để gánh lo trên vai mẹ nhẹ đi. Mọi người đều nổ lực, cố gắng, liệu những điều tốt đẹp sẽ đến chứ? Lời nói nhỏ của mẹ, giọng nói gấp gáp của con, không biết mẹ có cảm nhận được tấm lòng ngọt ngào của con dành cho mẹ không, nhưng con biết chắc chắn mẹ cũng nhớ con rất nhiều. “Chúc mẹ ngủ ngon” là lời nói trọn vẹn nhất của con.

Hôm nay con có đến thăm mẹ, mẹ ôm chằm lấy con khiến con suýt ngã. Mọi người đều bảo nhìn mẹ con ta thật dễ thương, vui mừng thay cho chúng ta, nhưng có thể mẹ chẳng nghe được, chẳng thể cười được, vì trong mẹ là những bộn bề lắng lo. À! Lúc ấy mẹ có cười với con, nụ cười dịu dàng và yếu ớt. Nhưng đôi mắt mẹ lại long lanh, như có những tâm sự, có những khoảng trống không thể lấp đầy. Con rất nhớ nụ cười của mẹ, con sẽ không cãi lời mẹ và không lười biếng nữa, chỉ mong mẹ sẽ sớm khỏi bệnh.

Có người nói, mất đi rồi mới biết trân trọng là quá muộn. Nhưng có những điều, càng trân trọng từng giây từng phút, khi mất đi sẽ lại càng đau đớn. Nhưng không vì thế mà chúng ta gục ngã, mẹ dạy con hiểu rằng  “Không mất đi thì sẽ không có tương lai”. Mỗi lần đối diện với sự  mất mát, nếu chỉ khư khư ôm lấy những ký ức từng có trong quá khứ, không muốn đối diện với thực tại thì chẳng thể tiến về phía trước, và con sẽ bỏ lỡ những điều tốt đẹp ở tương lai. Sự đổi thay là một môn học bắt buộc trong quá trình trưởng thành. Chỉ khi chấp nhận sự thay đổi diễn ra trước mắt, con mới có được cuộc sống mới mẻ hơn, trở nên mạnh mẽ và cứng cáp hơn. Quá khứ không quyết định hiện tại, vì chính mục tiêu của hiện tại mới làm nên con người ta của ngày mai..

Mẹ yêu chiều con cũng răn dạy con, mẹ cho con chiếc nôi tốt nhất để thành người. Nếu hôm nay mẹ có mệt mỏi, mẹ hãy nghỉ ngơi lấy sức, vì con gái của mẹ đã lớn rồi, con sẽ bảo vệ mẹ, mẹ đừng lo lắng nhé. Mẹ mãi là người con kính yêu nhất. Chỉ mong sớm nhìn thấy nụ cười của mẹ lại nở trên môi.

Yêu mẹ, con gái của mẹ

 

 


Thông báo mới


- Xem ĐIỂM CHUẨN tuyển sinh lớp 10 chuyên,
năm học 2020 - 2021 theo đường link: http://trunghocthuchanhdhsp.edu.vn/index.php?option=contents&id=14351

Thông tin cần biết

Bạn có biết?

1.Trung tâm bồi dưỡng văn hoá ĐHSP

https://www.facebook.com/TTBDVHDHSPTPHCM
2.Bài hát truyền thống THTH ĐHSP



3.Hình ảnh trường THTH trong cuộc thi Rung chuông vàng


4.Đoàn Trường THTH ĐHSP



  
 Hôm qua: 1112 
|
 Hôm nay: 1262